Polaroid
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hoàng đế lười biếng


phan 28

 Chương 83: Hại người không thành phản thành bị hại 2
Nếu như không có Phùng Thái Úy và người liên quan của hắn quấy rối, triều đình này có thể được coi là thập phần trong sạch.
Thấy Lý Tể tướng tự mình đến đây,trong số người chen chúc tại đầu đường cuối ngõ cùng mấy cửa hàng bên cạnh lại bắt đầu trộm thì thầm.
"Đến cả Lý Tể tướng cũng động đến, Minh Châu lâu này rốt cuộc là có địa vị gì đây?"
"Chẳng lẽ quả thực là trà lâu do phi tử trong cung mở?"
"Thật không thể tưởng tượng nổi."
Nhưng mà, nói thế nào thì nói, bọn họ hôm nay thật đúng là được mở rộng tầm mắt.
Chẳng những thấy được hai vị đại quan quyền thế lớn nhất trên triều đình cùng nhau xuất hiện, còn được chứng kiến Đạp Tuyết công tử trong truyền thuyết.
Thật sự là đáng giá.
Lý Tể tướng xuống ngựa, nhất thời không hiểu được tâm tư Cổ Lạc Nhi, không biết nàng có nguyện ý tiết lộ thân phận thật hay không, không dám tùy tiện hành lễ với nàng.
Đi tới trước mặt Phùng Thái úy, nhẹ lời hỏi: "Phùng Thái Úy, đây là có chuyện gì?"
Phùng Thái Úy thấy hắn xuất hiện, ảo não không thôi.
Hắn mới vừa rồi bị Đạp Tuyết công tử đánh cho chật vật không chịu nổi, đang muốn chờ sau khi Đạp Tuyết công tử rời khỏi, báo lại thù này, tìm lại mặt mũi đây, ai biết tôn thần này lại đến đây.
Trong triều này hắn không sợ người nào, độc chỉ sợ vị Lý Tể tướng không vì tình riêng, không nể mặt này.
Hắn nào biết đâu rằng, Đông Phong Túy chính bởi vì nhìn thấy Lý Tể tướng chạy đến, mới yên tâm rời đi.
Phùng Thái Úy đành phải đáp: "Minh Châu lâu này phạm pháp, ta là tới niêm phong."
Lý Tể tướng vẫn ôn tồn như cũ nói.
"Minh Châu lâu phạm vào pháp nào?"
Phùng Thái Úy còn chưa trả lời, đã nghe thấy Cổ Lạc Nhi trên bậc thềm thay hắn trả lời.
"Lý đại nhân, Phùng Thái Úy vu hãm chúng ta giả mạo hậu phi đây. Chúng ta rành rành chính là hậu phi, tại sao lại nói là giả mạo. Lý đại nhân ngươi nói có phải hay không?"
Nàng nhìn thấy tình thế trước mắt, Phùng Thái Úy và Lý Tể tướng đồng loạt xuất hiện, vì chuyện chu toàn của Minh Châu Lâu.
Tiếp tục muốn che giấu thân phận, chỉ sợ là không được.
Riêng lúc nghe đoàn người kia nói chuyện, liền biết bọn họ đã bắt đầu hoài nghi các nàng.
Không bằng, thản nhiên thừa nhận thôi.
Thừa nhận, cũng có cái tốt của thừa nhận.
Lý Tể tướng nghe nàng nói như vậy, liền biết ý của nàng, là không cần che giấu thân phận của các nàng.
Hắn không biết Cổ Lạc Nhi, nhưng đã gặp qua Trang Ái Liên và hai phi tử khác.
Biết các nàng chính thực là hậu phi.
Huống chi, hai ngày trước Đông Phong Linh đã đặc biệt nói với hắn, nói Minh Châu lâu là Cổ Lạc Nhi dẫn đầu mở.
Dặn hắn, muốn hắn âm thầm chiếu cố.
Bởi vì, các nàng sợ Phùng Thái Úy cùng Nguyệt quý phi phái người tới quấy rối.
Các nàng lo lắng cũng không phải không có đạo lý a.
Xem đi, Phùng Thái Úy chẳng những phái người, còn tự mình đến đây.
Lý Tể tướng đi đến phía dưới bậc thềm, quay về phía Cổ Lạc Nhi quỳ xuống.
Khấu đầu nói: "Hạ quan tham kiến các vị nương nương, nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế."
Cổ Lạc Nhi hoảng sợ, nàng không nghĩ tới Lý Tể tướng lại hướng nàng quỳ xuống, vội vàng lách mình tránh sang một bên.
Thật là, thời đại này, làm sao cứ động tí liền quỳ xuống a.
Đường đường là nam nhi bảy thuớc, lại quỳ xuống trước mặt mọi người.
Đã thế mấy hậu phi còn lại đều lý sở đương nhiên mà đứng, tiếp nhận bái quỳ của Lý Tể tướng.
Cổ Lạc Nhi âm thầm lắc đầu, xem ra, về sau ở phương diện này nàng còn phải từ từ tẩy não cho các nàng.
Trước mặt mọi người, Cổ Lạc Nhi không tiện phế bỏ lễ nghi, lại càng không tiện tiến lên nâng Lý Tể tướng.
Đành phải nói: "Lý đại nhân không cần đa lễ, thỉnh mau mau đứng lên."
Lý Tể tướng lúc này mới thản nhiên đứng lên.
Một hành động kia của hắn, hoàn toàn đập tan lời bịa đặt của Phùng Thái Úy, chứng thực thân phận đám người Cổ Lạc Nhi.
Trong đám người lập tức nổ oanh nồi.
"Oa, hóa ra, đây thật sự là hậu phi a."
"Thật không thể tưởng được, phi tử hậu cung lại xuất cung mở ra trà lâu, hoàng thượng biết chuyện này chưa?"
"Nhất định là biết rồi a, nếu không các nàng dám làm như vậy sao?"
"Phùng Thái Úy thật sự là to gan lớn mật, ngay cả phi tử hậu cung cũng dám mạo phạm."
"Đúng đúng, ví như vừa rồi Đạp Tuyết công tử không xuất hiện, trà lâu thật đã bị thiêu đốt, nên làm sao bây giờ a."
"Đốt trà lâu chỉ là việc nhỏ, có thể xây lại. Nhưng vạn nhất khiến người ta bị thương, xem hắn làm sao giải thích đây."
Phùng Thái Úy thấy hết hy vọng, hôm nay không làm gì được Cổ Lạc Nhi rồi, đành phải dằn lửa giận xuống đáy lòng, tạm thời đánh chuông thu binh.
Tất cả bàn tán của mọi người đều truyền vào trong tai hắn.
Nhất là mấy người Cổ Lạc Nhi phái trong đám người kia, thanh âm đặc biệt lớn.
Bọn hắn cũng đang rất kích động, đúng là không ngờ, lão bản của bọn hắn thực ra là phi tử hậu cung.
Bọn hắn thật sự rất có phúc khí a.
Có một chỗ dựa vững chắc lớn như vậy, xem sau này còn có ai dám khi dễ bọn hắn nữa.
Trước giờ chỉ có thể tưởng tượng ra các hậu phi, không thể nhìn mãn nhãn, hiện giờ bọn hắn đều có thể thấy mỗi ngày a.
Còn chuyện gì có thể so sánh được với chuyện này chứ?
Phùng Thái Úy nghe bàn tán, trên mặt thoắt xanh thoắt trắng.
Dưới tình thế bức bách, mà lại không thể không tìm chút lối thoát cho bản thân.
Mặt đành phải cười theo, hướng phía Cổ Lạc Nhi bồi lễ.
"Thì ra, thật sự là các vị nương nương a. Hạ quan không biết, tin vào lời sàm ngôn, còn tưởng rằng nữ tử dân thường giả mạo các nương nương. Hạ quan mạo phạm, thỉnh các nương nương thứ tội."
Cổ Lạc Nhi coi như bỏ qua, nhưng Trang Ái Liên lại đè nén không được.
Liền không ngừng kể tội Phùng Thái Úy.
"Ngươi không biết? Ngươi căn bản chính là cố ý. Vừa rồi, Bổn cung không phải đã đưa danh bài cho ngươi xem rồi sao? Ngươi vì sao vẫn còn mở mắt nói lời bịa đặt?"
Phùng Thái Úy lúng túng biện bạch.
"Thực xin lỗi, hạ quan cho rằng, danh bài kia là giả."
"Một câu thực xin lỗi đã xong sao?"
Cổ Lạc Nhi cười hì hì nói.
Ngẫm lại, phương pháp của Trang Ái Liên cũng đúng, Phùng Thái Úy khinh người quá đáng, cũng không thể dễ dàng tha cho hắn như vậy.
Phải giáo huấn hắn một trận, để cho hắn nhớ lâu một chút.
Phùng Thái Úy đành phải kiên trì hỏi: "Tiên phi nương nương, người nói nên làm gì bây giờ? Chỉ cần một câu phân phó của người, hạ quan nhất định vâng theo."
Cổ Lạc Nhi kinh ngạc "Ồ" một tiếng.
"Phùng Thái Úy, ngươi không phải đã nói, ngươi không biết chúng ta là hậu phi thật sự sao? Vậy làm sao ngươi lại biết ta là Tiên phi? Vừa rồi hình như không có ai gọi qua tên ta nha."
Phùng Thái Úy nhất thời lỡ miệng, bị Cổ Lạc Nhi bắt thóp, vô cùng lúng túng.
Trong đám người, lại có người bắt đầu lớn tiếng kêu la.
"Vậy là sao, làm sao ngươi biết người ta là Tiên phi nương nương?"
"Rõ ràng đã sớm biết, cố ý tới làm khó dễ."
"Khá lắm thần tử lớn mật, ngay cả chủ tử cũng dám mạo phạm."
"Tuyệt không thể dễ dàng tha cho hắn."
Cổ Lạc Nhi đắc ý nói: "Nghe thấy chưa? Lòng dân không thể vi phạm."
May mà đầu óc Phùng Thái Úy xoay chuyển nhanh, rất nhanh đã nghĩ được cớ.
"Nương nương, chỉ vì người báo cáo với hạ quan nói, điêu dân giả mạo Tiên phi nương nương mở trà lâu ở đây, bởi vậy, hạ quan đoán rằng người chính là Tiên phi nương nương."



Chương 84: Rốt cuộc là ăn dấm chua gì
Không đợi Cổ Lạc Nhi trả lời, vội vàng còn nói: "Nương nương, vậy hạ quan trở về, người tung tin đồn nhảm sẽ mang tới để nương nương xử lý."
Cổ Lạc Nhi biết rõ, hắn muốn giá họa cho người ngoài, thừa cơ chuồn đi.
Ngăn hắn nói: "Chậm đã, người tung tin thì để sau nói. Ngươi đường đường là một Thái Úy, lại tin vào lời sàm ngôn, ngươi nói xem, nên nhận tội gì?"
Nàng thấy dưới tình huống lúc này, ví như gặng nói Phùng Thái Úy minh tri cố phạm, e rằng Phùng Thái Úy sẽ tìm mọi cách giảo biện.
 (minh tri cố phạm: biết rõ mà vẫn phạm vào)
Sẽ đều không có lợi cho hai bên.
Cứ theo lời của hắn, coi như hắn thật sự đã tin vào lời đồn là được.
Phùng Thái Úy xuống dưới bậc thang, theo lời Cổ Lạc Nhi thỉnh tội.
"Nương nương, chỉ cần một câu của người, cho dù người muốn hạ quan vào nơi nước sôi lửa bỏng, hạ quan cũng không chối từ."
Hiên ngang lẫm liệt nói.
Cổ Lạc Nhi nhìn dân chúng chung quanh đang xem náo nhiệt.
Khoan thai nói: "Ngươi không phân biệt tốt xấu, tủy tiện bắt người phóng hỏa, làm kinh sợ bách tính vô tội, ngươi nói nên làm sao bây giờ đây?"
Phùng Thái Úy hiểu được, Cổ Lạc Nhi đây là muốn chích máu hắn mà.
Đành phải cắn chặt răng hỏi: "Nương nương, ngày mai khai trương Minh Châu lâu sao?"
"Phải."
"Ngày mai, hạ quan thỉnh tất cả mọi người trong thành đến Minh Châu lâu uống trà, xem như là an ủi bọn họ."
Cổ Lạc Nhi hài lòng nhìn Phùng Thái Úy, thật là thông minh a, một chút đã hiểu.
Đáng tiếc, một người thông minh như vậy lại không theo chính đạo.
Hỏi: "Phùng Thái Úy, ý của ngươi là nói, ngày mai, bất luận là ai, đến Minh Châu lâu uống trà vui đùa, tất cả phí tổn đều tính cho ngươi?"
Nàng phải đem lời này định chết, tránh cho Phùng Thái Úy quịt nợ.
Trong mắt Phùng Thái Úy giận mức muốn toát ra lửa.
Đành phải cúi đầu, tránh để Cổ Lạc Nhi trông thấy lửa giận trong mắt hắn.
Áp chế tức giận đáp: "Vâng, tất cả phí tổn đều khoán trên người hạ quan."
Phùng Thái Úy nói đến lời này, trong lòng kịch liệt đau khổ.
Bắt hắn lấy ra những số tiền này, không thể nghi ngờ là muốn cắt thịt trên người hắn ra.
Cho tới bây giờ chỉ có hắn ăn cơm chùa, cho tới bây giờ chỉ có hắn dọa nạt người khác, cho tới bây giờ chỉ có người khác cống nạp cho hắn, khi nào luận đến chích máu hắn đâu?
Cổ Lạc Nhi đáng giận, bản Thái Úy nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi.
Phùng Thái Úy trong lòng lại một lần nữa tính toán phương pháp đối phó với Cổ Lạc Nhi.
Hừ, minh không được thì ám, hắn không thể không tìm cơ hội bắt cóc nàng.
Cổ Lạc Nhi lúc này mới yên tâm, lớn tiếng tuyên bố với mọi người xung quanh.
"Tất cả mọi người nghe thấy chứ? Ngày mai Phùng Thái Úy đãi khách, hoan nghênh tất cả mọi người đến Minh Châu lâu uống trà."
"Quá tốt rồi."
Trong đám người truyền đến trận trận hoan hô.
Cổ Lạc Nhi còn cười hì hì mời Phùng Thái Úy.
"Phùng Thái Úy, ngày mai ngươi làm chủ, mời ngươi cũng tới Minh Châu lâu phát động phong trào nha."
Phùng Thái Úy còn có thể nói không sao?
Đành phải ôm hận đáp ứng.
"Vâng, hạ quan cẩn tuân nương nương phân phó, ngày mai nhất định đến sớm."
"Được, ngươi đi đi."
Cổ Lạc Nhi thong thả ra lệnh một tiếng, Phùng Thái Úy vội vàng cáo từ.
Dẫn theo thủ hạ quần áo tả tơi, lạc hoang ly khứ.
 (lạc hoang ly khứ: đại ý xơ xác rời đi)
Phùng Thái Úy vừa mới rời đi, Đông Phong Linh cũng cưỡi ngựa vội vã chạy tới.
Nàng nghe được tin tức thị vệ cầu cứu xong, sợ không kịp, ngay cả xe ngựa cũng không chịu ngồi, cưỡi ngựa, bằng tốc độ nhanh nhất chạy tới.
Đầu tiên trong mắt nàng, là thấy Lý Tể tướng đang dứng dưới bậc thang, mặt không khỏi đỏ hồng.
Cổ Lạc Nhi nhìn ở trong mắt, hé miệng cười.
Trong đầu cũng không tự giác lại hiện ra bóng dáng của Đạp Tuyết công tử ban nãy.
Đông Phong Linh khẽ rũ đầu xuống, cưỡi đến trước bậc thềm, nhảy xuống ngựa.
Cổ Lạc Nhi chú ý đến, tay Lý Tể tướng giật giật, định vươn tay về phía trước đỡ lấy Đông Phong Linh.
Nhưng nói cho cùng nam nữ hữu biệt, lại ngại ngùng rút tay trở về, nhưng ánh mắt một khắc cũng không rời khỏi Đông Phong Linh.
Cổ Lạc Nhi thầm nghĩ, hai người kia có triển vọng.
Đông Phong Linh nhìn thấy tạp vật trên mặt đất hỗn loạn lộn xộn, có hỏa tiễn cháy đen thui, có y phục bị xé nát, còn có một số đao kiếm đứt đoạn, trong lòng kinh hoảng.
Biết rõ rằng vừa rồi nhất định đã xảy ra đánh lộn.
Trong mũi lại ngửi thấy được mùi vị khét còn sót lại, khó nén sốt ruột mà muốn xuống ngựa xem rốt cuộc là gì.
Trong lòng nóng nảy, dưới chân lại chênh vênh, thiếu chút nữa bị ngựa đạp trượt chân.
Thân thể Đông Phong Linh lảo đảo một cái, thiếu chút nữa ngã sấp xuống.
Thân thể Lý Tể tướng cũng khom khom về phía trước, tay rụt về lại vươn ra ngoài, đại khái là muốn đỡ lấy Đông Phong Linh.
Chỉ là, Đông Phong Linh lập tức liền ổn định thân thể.
Lý Tể tướng lại một lần nữa ngại ngùng rụt tay về.
Cổ Lạc Nhi thiếu chút nữa muốn cười to một trận, vội đau khổ nhịn xuống.
Lý Tể Tướng này thật là đáng yêu, cũng quá thẹn thùng.
Đông Phong Linh đi đến bên cạnh nàng, kỳ quái hỏi: "Lạc Nhi, tỷ sao rồi? Gặp phải việc gì vui vậy? Làm sao mà vui thành như vậy đây?"
Cổ Lạc Nhi vội lắc đầu, nén cười.
Nếu nàng đem thực tình nói ra trước mặt Lý Tể Tướng, không khiến hắn thẹn thùng muốn chui xuống đất mới là lạ.
Khó khăn lắm Cổ Lạc Nhi mới nói được một lời.
Nén cười nói: "Ta là nghĩ đến hình dáng chật vật của Phùng Thái Úy ban nãy."
"Đúng rồi, Phùng Thái Úy làm sao vậy? Hắn có làm tổn hại đến các tỷ hay không?"
Đông Phong Linh lo lắng hỏi.
Lại không khỏi hối hận tự trách, nàng thật sự không nên bỏ lại Cổ Lạc Nhi các nàng tự mình chạy về.
"Không có việc gì, " Cổ Lạc Nhi đáp, "Hôm nay hắn bị tổn thất nặng. Toàn bộ đều nhờ Lý Tể tướng, thật sự phải cảm ơn ngài ấy mới được."
Đông Phong Linh quay đầu lại, hướng về phía Lý Tể tướng nói lời cảm tạ.
"Cám ơn ngài, Lý đại nhân."
Đầu lại buông xuống, ánh mắt nhìn trên mặt đất, xấu hổ nhìn Lý Tể tướng.
Lý Tể tướng cũng buông đầu xuống, ánh nhìn trên mặt đất, xấu hổ nhìn Đông Phong Linh.
 (Đôi này thực đáng yêu aaaaaaa.. . . .)
Trong miệng từ tốn nói: "Kỳ thật, hạ quan cũng không có công lao gì. Tiên phi nương nương quá khen."
Cổ Lạc Nhi âm thầm lắc đầu, hai người kia, da mặt đều mỏng như vậy, thật đúng là một đôi.
Bọn họ rõ ràng đều có ý với đối phương, nhưng chiếu theo tính cách của hai bọn họ, tầng giấy mỏng giữa bọn họ kia khi nào mới có thể xuyên thủng đây?
Đông Phong Linh tạ ơn Lý Tể tướng, quay người lại, hướng về Cổ Lạc Nhi, lập tức khôi phục hoạt bát tự nhiên ngày thường.
Có chút tự trách nói: "Lạc Nhi, đều tại ta, ta không nên trở về một mình."
Cổ Lạc Nhi lại an ủi nàng.
"Phong Linh, này làm sao có thể trách muội được? Muội không thể thời thời khắc khắc canh giữ ở chỗ này. Chúng ta thế nào cũng phải đối mặt với những vấn đề này. Được rồi, bây giờ không phải là không có việc gì sao?"
"Nhưng, nhưng mà thân phận của chúng ta giờ đã bại lộ, làm sao bây giờ?"
Trang Ái Liên cùng đám hậu phi đều xúm lại, lo lắng nhìn Cổ Lạc Nhi.
Đúng vậy a, Phong Linh công chúa lên tiếng đúng là tiếng lòng các nàng.
Hiện giờ, tất cả mọi người đều biết thân phận thật của các nàng, các nàng nên làm cái gì bây giờ đây?
"Yên tâm, không có việc gì ."
Cổ Lạc Nhi trong miệng an ủi, kéo các nàng, đi vào trà lâu.



Chương 85: Rốt cuộc là ăn giấm chua gì? 2
Tại một bàn trà ngồi xuống.
Cổ Lạc Nhi rót trà cho từng người.
An ủi: "Chính miệng Hoàng thượng đồng ý cho chúng ta ra ngoài mở trà lâu, hơn nữa cũng không yêu cầu chúng ta giấu diếm thân phận, tại sao chúng ta phải sợ hãi?"
Mọi người lại vẫn chưa an tâm.
"Nhưng mà, người ta sẽ cư xử với chúng ta thế nào đây?"
"Còn nữa, người ta có thể sẽ không sợ tới mức không dám đến Minh Châu lâu chứ?"
Cổ Lạc Nhi tràn đầy tự tin nói: "Yên tâm đi, người khác tuyệt đối sẽ không xem thường chúng ta. Hơn nữa, đánh ra chiêu bài hoàng gia, sẽ chỉ khiến việc buôn bán của chúng ta càng thêm thịnh vượng."
Nàng quả thật vốn định an phận buôn bán.
Nàng cũng không nghĩ sẽ dựa vào Đông Phong Túy, nàng muốn buôn bán như người bình thường.
Chỉ có điều, nếu Phùng Thái Úy đã thay nàng tuyên truyền, nàng không lợi dụng chẳng phải đáng tiếc sao.
Cổ Lạc Nhi suy nghĩ, nàng hẳn là nên in chút tờ rơi tuyên truyền.
Về phần lời quảng cáo nha, tùy tùy tiện tiện tóm một cái dùng là được rồi.
"Ngài muốn thưởng thức trà hoàng thượng uống thường ngày không?"
"Ngài có bao giờ tưởng tượng mình sẽ có làn da xinh đẹp giống hoàng phi không?"
Tại thời không kia của nàng, nào là từ cung đình, ngự dụng các loại có thể thấy được khắp nơi, quảng cáo bay đầy trời.
Nhân dân đại chúng biết rõ không thể tin tưởng hoàn toàn, cũng vẫn đổ xô vào làm theo.
Hôm nay, chiêu bài hoàng gia của nàng là thật a, cũng không phải là khoác lác.
Nhưng ngẫm lại vẫn là thôi.
Ngày mai Phùng Thái Úy đãi khách, phỏng chừng rất nhiều người sẽ đến ăn chùa, đã thay nàng tuyên truyền rất tốt rồi.
Tuyên truyền nữa, nàng sợ Minh Châu lâu quá nhỏ, không chứa được quá nhiều người.
Ừm, xem ra, không bao lâu nữa, Minh Châu lâu có thể mở chi nhánh rồi.
Phùng Thái Úy hôm nay tới náo một chút cũng tốt, phỏng chừng từ nay về sau các nàng sẽ không gặp phải các loại sự tình như thu phí bảo hộ ăn cơm chùa nữa.
Ngay cả Phùng Thái Úy đều không làm gì được các nàng, ai còn dám đến lấy trứng chọi đá đây.
Cổ Lạc Nhi càng nghĩ càng cảm thấy hài lòng.
Phùng Thái Úy chẳng những không làm khó dễ được nàng, trái lại còn giúp nàng một đại ân.
Giúp nàng tuyên truyền cực tốt.
Nếu như phùng Thái Úy biết điểm ấy, sẽ tức giận thành dạng gì nữa đây?
Có điều, hôm nay thật sự là làm phiền Đạp Tuyết công tử.
Nếu không phải hắn kịp thời xuất hiện, Minh Châu lâu ít nhiều cũng phải chịu tổn hại.
Được rồi, hắn đã giúp một chuyện lớn như vậy, chuyện đoạt đi nụ hôn đầu của nàng trước đó sẽ không so đo với hắn nữa.
Nói là không so đo, nhưng toàn bộ suy nghĩ của Cổ Lạc Nhi đều nhớ hắn, nhớ lại hắn đứng trên mái cong nóc nhà, dáng vẻ từ trên cao áp đảo tất cả mọi người.
Thẳng đến tối , về tới Tử Tiêu Cung, trong đầu vẫn tràn đầy hình ảnh Đạp Tuyết công tử.
Từ lần đó trêu đùa Cổ Lạc Nhi, để cho nàng chia thức ăn, kết quả khiến cho hai người no đến kinh khủng, Đông Phong Túy liền không để Cổ Lạc Nhi chia thức ăn nữa.
Hơn nữa, mỗi tối Cổ Lạc Nhi đều ngồi cùng bàn ăn với hắn.
Cũng không mệnh lệnh ý chỉ gì, không phân phó Cổ Lạc Nhi cái gì, dường như rất tự nhiên, bọn họ chỉ ở cùng một chỗ.
Cổ Lạc Nhi trở lại Tử Tiêu Cung vào hoàng hôn mỗi ngày, rất tự nhiên liền đến hậu viên tìm Đông Phong Túy.
Đông Phong Túy thấy nàng, cũng rất tự nhiên kéo nàng cùng nhau đi dùng bữa tối.
Hai người trong lúc đó nói chuyện cũng không nhiều, nhưng lại có một loại ăn ý bình thường khác.
Tựa hồ, bọn họ hẳn là như vậy.
Tất cả mọi người trong Tử Tiêu Cung đều thấy trong mắt, đều cao hứng thay hai người bọn họ.
Còn tưởng rằng, hoàng thượng rốt cục cũng chịu sủng hạnh phi tử rồi sao.
Bọn họ nào biết đâu rằng, hoàng thượng vĩ đại của bọn họ mỗi đêm đều hạ mình ngủ trên thụy tháp, mà đem giường lớn êm ái của mình tặng cho Cổ Lạc Nhi ngủ.
Có đôi khi Cổ Lạc Nhi suy nghĩ, nếu như bọn họ biết thực tình, có thể cả kinh đến tròng mắt đều trợn ra không nhỉ?
Hẳn là sẽ đi.
Loại sự tình này, nếu không phải nàng tự mình trải qua, ngay cả chính nàng cũng không dám tin tưởng đâu.
Nhưng lại nghĩ lại, cảm thấy rằng hẳn là không.
Đông Phong Túy được công nhận là đại sâu lười, lười phải sủng hạnh hậu phi, mọi người đã sớm nhận thức.
Tối hôm đó, Cổ Lạc Nhi không yên lòng trở lại Tử Tiêu Cung, theo bản năng đi đến hậu viên.
Sau đó giống như ngày thường, cùng với Đông Phong Túy đi dùng bữa tối.
Lúc ăn bữa tối, nàng vẫn không yên lòng.
Đông Phong Túy thấy nàng chỉ lo vùi đầu ăn cơm trắng, ngay cả thức ăn cũng không động một miếng, liền giúp nàng gắp thức ăn vào trong bát.
Mấy tối liên tiếp ăn cơm chiều cùng nhau, đối với sở thích của Cổ Lạc Nhi hắn có chút hiểu biết.
Biết nàng thích ăn gì.
Nhưng Cổ Lạc Nhi căn bản không phát giác hắn gắp thức ăn cho nàng, ăn hết cả thức ăn kèm cơm, vẫn không yên lòng như cũ.
Đông Phong Túy nghi ngờ gọi.
"Lạc Nhi."
Gọi vài tiếng liên tiếp, Cổ Lạc Nhi mới ngẩng đầu, mờ mịt nhìn hắn.
Hỏi: "Hoàng thượng, ngươi gọi ta?"
"Trẫm gọi ngươi mấy tiếng rồi."
"Hả."
Cổ Lạc Nhi thu hồi suy nghĩ, giữ vững tinh thần.
"Hoàng thượng, có chuyện gì sao?"
Đông Phong Túy nhịn không được tò mò trong lòng, hỏi: "Ngươi đang nghĩ gì?"
Bình thường, hắn chưa từng cất lời hỏi Cổ Lạc Nhi đang nghĩ gì, thích gì các loại.
Cổ Lạc Nhi định làm gì, nàng tự nhiên sẽ làm.
Cần hắn cung cấp trợ giúp gì, nàng cũng sẽ không chút khách khí nói ra.
Chưa bao giờ yêu cầu hắn suy đoán cái gì.
Hơn nữa, hắn trước giờ cũng không có hứng thú đi suy đoán tâm tư nữ nhân.
Nhưng hôm nay, trong lòng Đông Phong Túy cực kỳ buồn bực.
Chưa từng có ham muốn mãnh liệt như vậy, ham muốn muốn thăm dò một nữ nhân.
Cổ Lạc Nhi thế này thật sự là quá khác thường.
Cổ Lạc Nhi cũng không còn ngẫm nghĩ, buột miệng nói ra: "Ta đang nghĩ đến Đạp Tuyết công tử."
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều giật nảy mình.
Nói như thế nào, nàng cũng là phi tử của hoàng thượng.
Sao có thể ở trước mặt hoàng thượng nói đang nghĩ đến nam nhân khác?
Hoàng thượng lại sủng nàng, chỉ sợ cũng không thể để trong lòng nàng nghĩ về nam nhân khác đi.
Không, phải nói, càng sủng nàng, càng không thể cho nàng nghĩ về nham nhân khác.
Trừ phi, Hoàng thượng không phải nam nhân.
Hoàng thượng không phải nam nhân sao? Giả thiết này không thành lập.
Cho nên, Hoàng thượng nhất định sẽ để ý, nhất định sẽ tức giận.
Tất cả mọi người nín thở yên lặng chờ, chờ Đông Phong Túy bạo phát thành sư tử.
Nói thật ra, bởi vì tính khí Hoàng thượng này quá lười biếng, cuộc sống của bọn họ trôi qua quả thực có điểm nhàm chán.
Mỗi ngày đều phải trong coi giấc ngủ của hoàng đế, trong Tử Tiêu Cung luôn im ắng, có gì lạc thú gì để nói?
Tuy nhiên, bọn họ có phần lo lắng cho Tiên phi nương nương a, nhưng với tính tình Tiên phi nương nương, nàng nhất định có thể nghĩ ra biện pháp đối phó với Hoàng thượng, không phải sao?
Cho nên, vẫn là để cho bọn họ xem màn kịch vui đi.
Nhưng mà, ngoài dự kiến của mọi người, Đông Phong Túy không hề tức giận.
Cũng không thể nói là hoàn toàn không tức giận đi, ít nhất sắc mặt của hắn nhìn không được tốt cho lắm.
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .